Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2019

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Trần Thu Hà Diễn Ngâm Phần 48


Trời em ngâm hay qúa. Anh nghe mà thấy cay cay khoé mắt bởi câu thơ mà chính tự anh tay viết ra:
“Trần gian sao lắm điêu linh
Cánh bèo trôi nổi phận mình về đâu?“

Cuôc đời này thật là vô thường, ngắn ngủi như kiếp phù du bèo bọt, một tiếng trống đưa ma là kết thúc tất cả vui buồn giận hờn nuối tiếc khổ hạnh. Hành trang ta mang theo về thế giới bên kia vẫn chỉ là hai bàn tay trắng, có chăng chỉ là những kỷ niệm thơ ca du duơng cùng với tiếng gió, sóng gào, biển động, mưa rơi, thác đổ, suối reo. Tiếng vọng của âm thanh hang đá lạnh lẽo hoang vu.

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2019

Thơ Tình Chùm Số 1.197


Tâm Sự Với Linh Hồn

Có sinh ắt có tử
Tử rồi lại đầu thai
Khắc khoải mãi u hoài
Cõi luân hồi trôi nổi

Thơ Tình Chùm Số 1.196


Cam Phận
cảm xúc nhạc Vinh Sử: Khổ Tâm

Khổ tâm lắm mong anh thấu hiểu
Nỗi lòng đau ai điếu xót xa
Thôi đành em phải nghe cha
Vâng lời mẹ dặn người ta sang giàu

Thơ Tình Chùm Số 1.195

Đôi Mắt Sầu Ly
cảm xúc nhạc Trúc Phương: Mắt Em Buồn

Long lanh đôi mắt nai buồn
Nửa đêm gà gáy mộng hồn nôn nao
Hàng hiên lã chã tuôn trào
Mưa phùn gió bấc nghẹn ngào bóng anh

Thơ Tình Chùm Số 1.194


Mưa Buồn Phố Vắng
cảm xúc thơ Duy Yên & Quốc Kỳ: Mưa Chiều Kỷ Niệm

Xuân nào em đến thăm anh
Ngọn đèn leo lắt mộng lành phố đêm
Mưa rơi thánh thót quanh thềm
Lòng bao lưu luyến nỗi niềm đắng cay

Thơ Tình Chùm Số 1.193


Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 27

Kiều ảo não ứa trào giọt lệ
Biết cùng ai san sẻ nguồn cơn
May thay lão bộc làm vườn
Thương nàng cũng rất oán hờn Bùi gia

Thơ Tình Chùm Số 1.192


Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiều bài 22

Tranh khéo vẽ tuyệt vời như tượng
Hình nổi lên thật giống Vân Tiên
Truyền thần nghệ thuật tự nhiên
Nàng càng rầu rĩ sầu miên thương hoài

Thơ Tình Chùm Số 1.191


Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 17

Chàng rầu rĩ tái tê thểu não
Oán hờn căm lảo đảo toàn thân
Thế gian sao lắm bất nhân
Ác hơn lang sói vô luân tồi tàn

Thơ Tình Chùm Số 1.190


Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 12

Vừa đi khỏi chúng cười đắc ý
Khen Triệu Ngang mưu kế đặt bày
Liêu xiêu hiu hắt cỏ may
Chợ đông buôn bán chỉ ngay lối vào

Thơ Tình Chùm Số 1.189


Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 7

Vương Tử Trực cũng vừa mới tới
Lão quản gia hồ hởi báo ngay
Võ công mở một cuộc say
Tương phùng kỳ thủ chuyên tay đua nghề

Thơ Tình Chùm Số 1.188


Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 2

Quận Đông Thành khát khao mong đợi
Mái nhà tranh vời vợi nhớ thương
Chôn nhau cắt rốn quê hương
Vườn rau ao cá vấn vương sớm chiều

Thơ Tình Chùm Số 1.187


Hồng Nhan Bạc Mệnh
cảm xúc thơ Nguyễn Gia Thiều bài 4

Trách chi Nguyệt Lão xa xôi
Tơ duyên ràng buộc mấy hồi tháo ra
Lôi thôi trong cõi sa bà
Phai son lạt phấn Hằng Nga thẹn thùng

Thơ Tình Chùm Số 1.186


Đoạn Trường Sầu Ly
cảm xúc thơ Đặng Trần Côn bài 6

Đường mây bao phủ quan hà
Rêu phong ẩm ướt quanh nhà quạnh hiu
Dấu giày thưa thớt buồn thiu
Nắng hanh mấy độ ỉu xìu tiết đông

Thơ Tình Chùm Số 1.185


Đoạn Trường Sầu Ly
cảm xúc thơ Đặng Trần Côn bài 1

Truyện xưa tôi kể bạn nghe
Nước non mờ mịt sơn khê bụi trần
Quần hồng nhiều nỗi gian truân
Trời cao thăm thẳm xoay vần thế nhân

Thơ Tình Chùm Số 1.184



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 97

Chàng Kim đã thấm nhòa tay áo
Nghe trong lòng gió bão mưa sa
Nỗi niềm khao khát thiết tha
Quản chi sấm sét mới là thủy chung

Thơ Tình Chùm Số 1.183


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 92

Khi tỉnh dậy nàng càng bịn rịn
Chàng phân vân bán tín bán nghi
Từ Lâm Thanh tới Lâm Truy
Khác nhau bởi chữ Thanh Truy chưa chừng?

Thơ Tình Chùm Số 1.182


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 87

Khi trả hết nợ nần oan nghiệt
Lụy ái tình khẩn thiết từ tâm
May sao tránh khỏi tà dâm
Giữa dòng nước xoáy ầm ầm sóng vang

Thơ Tình Chùm Số 1.181


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 82

Kiều dằn vặt thân này đáng chết
Bước chân đi thảm thiết liêu xiêu
Quan quân thấy dáng mĩ miều
Hỏi ra mới biết Thúy Kiều phu nhân

Trường Sơn



Rất cảm động thi sĩ Thanh Hoàng đã gửi tặng tôi bài thơ. Cảnh rừng núi Tây Nguyên hùng vĩ, là nơi chôn nhau cắt rốn cho 100 đưá con sinh ra cùng chung một bọc cuả Mẹ Âu Cơ. Theo trí tưởng tượng cuả những tâm hồn thi sĩ thì những mớ nhau đó đã hoá thành đồng, nhôm, than đá v.v…thành tài nguyên để lại, thành của hồi môn cho những đưá con nghèo Việt Nam. Tuy sự thật ông Lạc Long Quân và bà Âu Cỏ chỉ là một câu chuyện bịa, một truyền thuyết trong tác phẩm văn hoc mà tác giả hư cấu ra mà thôi, như nhà văn Ngô Thừa Ân bên Tàu viết truyện Tây Du Ký vậy.  Là người Việt Nam văn minh có kiến thức ta không nên quá tin vào câu chuyện tổ tiên ta thần thánh quái gở như vậy. Con người là linh thể của tạo hóa và Thiên Chúa, chứ đâu có phải là yêu quái một người đàn bà sinh ra cái bọc có 100 quả trứng như trứng gà trứng vịt vậy để gọi nhau là đồng bào ?  Truyện này có trong tác phẩm văn học Lĩnh Nam Chích Quaí ? Do một danh sĩ đời nhà Trần là ông Trần Thế Pháp soạn ra. Ta hãy tin tổ tiên ta theo lịch sử đáng tin cậy khởi đầu là ông An Dương Vương xây thành Cổ Loa, sau là Triệu Đà ...Ngày nay người cộng sản lợi dụng chữ đồng bào khúc ruột ngàn dặm để moi tiền người Việt tỵ nạn.

Nhớ Lại Những Vần Thơ Đầu Tay


Vào những năm 2006, 2007 khi tôi chưa biết cách lập facebook và viết blog, tôi hay lang thang trên mạng đọc thơ của thiên ha. Vô tình tôi vào trang web của anh Trần Trung Đạo để đọc văn thơ. Làm thơ cũng là một thú vui để trẻ hóa tâm hồn, có lẽ sẽ làm cho ta bớt đi những nếp nhăn trên mặt, mỉm cười nhiều hơn nhăn nhó. Lu Hà tôi muốn mình luôn trẻ trung yêu đời, Lu Hà không phải anh hàng thịt, trái tim thơ không thể sẻ làm đôi. Nghe nói còn tệ nạn nực cười làm thơ thôi phải xin giấy phép, làm thơ trong khuân khổ pháp luật, chỉ được phép ca ngợi, thơ không được rên rỉ khóc lóc yêu thương.